Áo Đời Con Rách Ai Khâu Bây Giờ?
Mây giăng thấp biển chiều nay vắng Chủ nhật... trời không nắng buồn tênh Ngồi nghe sóng vỗ bồng bềnh Hồn hoang lạc lõng chênh vênh giữa dòng Khi mưa xuống nhìn bong bóng vỡ Mưa vô tình nào có niềm đau Còn ta mang nặng khối sầu Của người ly xứ đêm thâu nhớ nhà Tôi hát nhỏ câu ca dao Mẹ À ơi ... con ngủ để Mẹ đi Ngoài đồng lúa đã trổ thì Không cho Mẹ cấy lấy gì con ăn Thương Mẹ quá một thân rong ruổi Con đứng chờ Mẹ cuối con đê Kiễng chân, mắt ngóng, tai nghe Tiếng kêu lóc cóc của xe ngựa thồ Hơi sương lạnh che mờ khung cửa Mẹ xa rồi con dựa vào đâu? Thăng trầm với những bể dâu Áo đời con rách ai khâu bây giờ? 01-06-2008
Như Ly
|