Mẹ hái cà chua, nấu bún riêu
Giọt nắng đi hoang cả buổi chiều Đếm từng sợi nhớ, nỗi đăm chiêu Bao nhiêu kỷ niệm, thời thơ ấu Mẹ hái cà chua, nấu bún riêu Rồi những buổi chiều, đi lang thang Dãy phố buồn hiu, đứng xếp hàng Trường tan, Mẹ đón, ngày xưa ấy Có mấy cụm mây trôi mênh mang Nỗi nhớ muộn màng, ghé qua đây Mái tóc ngủ vùi, năm ngón tay Những ngày tháng củ, không còn nữa Cái thuở bình yên, theo gió bay Rồi những tháng ngày xa Quê Hương Mắt Mẹ đã mờ, tóc điểm sương Mẹ thường nhắc chuyện ngày xưa ấy Dưới mái nhà tranh, thật dễ thương
Nguyễn Văn Nhơn
|