Bản nhạc không lời


Thơ là lúc tâm hồn nghe trống vắng
Cà phê không đường, men đắng bờ môi
Tuổi sinh viên ngày ấy đã xa rồi
Chỉ còn đó, một khung trời kỷ niệm

Hay thơ là con thuyền không điểm hẹn
Trôi lênh đênh trong những chuyến hải hành
Mùa đông về nên chiếc lá không xanh
Mà chỉ có những cành cây khô héo

Hay thơ là những bước chân xiêu vẹo
Tương lai xa vời, khuất nẽo chân mây
Ôi Quê Hương, ta, kiếp sống lưu đày
Nghe buồn lắm, những tháng ngày lưu lạc

Hay thơ chỉ là đôi chân ngơ ngác
Đi tìm trên quả đất một niềm vui
Hay thơ chỉ là bản nhạc không lời
Bạn có rãnh, xin mời nghe tôi hát


Nguyễn Văn Nhơn