GHI CHÉP Ở CÚC PHƯƠNG
HẠ LONG NỔI Mây vờn bóng nắng lung linh Núi xa gió quyện ngàn xanh rập rờn Kênh Gà uốn khúc lưng thon Trong muôn tiếng suối nỉ non hồn rừng ĐỘNG NGƯỜI XƯA Ngàn năm đá ngủ chân đèo Động Người Xưa vong câu chào tiền nhân Đêm về núi lặng chờ trăng Chênh vênh một phiến sao băng xuyên trời CÂY CHÒ NGÀN NĂM Tàng cây rợp lá xanh đời Nghe con chim lạ hót lời cổ sơ Thời gian khắc dưới thân chò Tầm cao thế kỷ chưa mờ dấu xưa BƯỚM CÚC PHƯƠNG Ung dung bướm lượn khe vàng Chao chao cánh lụa hàng hàng gấm thêu Tháng ba rừng ngát hương chiều Từng đôi bướm gọi tình yêu vào mùa CÂY THUỐC Mênh mông lá cỏ bạt ngàn Trong trong quả đắng muôn vạn vị cay Rừng thiêng ươm thuốc trong cây Nuôi người sống đẹp tháng ngày trường sinh THÚ LẠ Rừng nguyên sinh vóc cội già Tiếng kêu thú lạ vọng qua lũng mù Thằn lằn bay đã bao thu Đưa rừng ra khỏi hoang vu cho người ĐÊM CÚC PHƯƠNG Lửa khai hoang đốt sáng rừng Mồ hôi người thấm mấy tầng đá sâu Ơn người rừng đẹp muôn sau Ơn rừng đất nước ta giàu kỳ quan BẢN MƯỜNG Gà eo óc giục đêm tan Khói vờn bản nhỏ em vang giọng cười Em đi thoáng bóng bên đồi Con trâu nghé ọ theo người lên non
Võ Quê
|