NHỚ ME !


Sáng nay thức giấc
Chợt thấy mùa xuân về
Mây trời cao chất ngất
Nhìn lên thấy me cười
Tươi như hoa hồng đỏ
Me là cô giáo nhỏ
Dạy Thầy nói tiếng Việt
Giọng rất chuẩn Bắc kỳ
Me là cô y tá
Với tấm lòng bao la
Bên cạnh thầy- y sĩ
Chữa trị cho bệnh nhân
Lời nói me nhã nhặn
Me dạy chị em con
Thương yêu và đùm bọc
Thương cả người đói nghèo
"Của cho không bằng cách cho"

Khi xưa thầy vẫn nói
Kiếp sau có trở lại
Cho thầy được gặp me
Me ửng má thẹn thùng
"Thầy chúng mày khéo nói".
Rồi thời gian mãi trôi
Thầy tôi bỏ cuộc đời
Nơi cánh tay của me
Bao nhớ thương đầy vơi
Me lại lâm trọng bệnh
Phải chăng là định mệnh
Những ngày trên giừơng bệnh
Trong lúc tỉnh, lúc mê
Sờ má con me bảo
"Chờ me xếp áo quần
Đừng bỏ me con nhé"
Me ơi! con vẫn chờ
Mỗi ngày mỗi dài thêm
Hằng đêm con vẫn nhớ
Tiếng me nói hôm nào
Nhớ me lắm me ơi! me ơi!


Thiên Hà Thảo Lan