Bán mua


(Nhân đọc bài báo “bán sống người ở quê” trên VNexpress)

Sao anh nỡ bán tôi
Mình cùng nghèo như nhau cả
Anh vất vả kiếm ăn
Tôi bôn ba xứ lạ
Gặp gỡ nhau chẳng qua chuyện mưu sinh
Không thương thì thôi sao nỡ đoạn tình
Mua với bán
“Tình người” anh đánh mất
Bán tôi vài trăm ngàn , anh chẳng giàu lên
Cái được , mất anh có lường được hết

Sao anh nỡ mua tôi
Chỉ vài trăm nghìn lẻ
Tôi xa nhà chỉ muốn làm thuê
Kiếm tiền nuôi cha nuôi mẹ ở quê
Sao nỡ bán , mua .Tôi anh đều là “người” cả

Ông cha khuyên “lá lành đùm lá rách”
Không đùm bọc nhau lại nỡ bán mua nhau
Tôi bị mua , bị bán nghĩ mà đau
Anh mua , bán , tôi càng đau gấp bội !!!

Chẳng lẻ trong anh không còn lòng nhân đạo
Hay vì tôi thiểu nảo chẳng giống người
Vài trăm nghìn anh bán mua tôi
Anh mua bán cả tình đồng loại

Anh mua , bán tôi hay bán linh hồn cho quỷ
(Mà chắc gì quỷ không biết thương nhau)
Dân mình luôn coi trọng nghĩa đồng bào
Sao nỡ bán mua nhau không ngần ngại

Anh bán , anh mua : tôi thành món hời -thế đấy
Ôi tình người  sao chỉ đáng vài trăm !!!
11/09/10



Tiểu Muội